Thơ chế vui hơi tục và bậy, con nít biến chỗ khác nhá!

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2016
Tuyển chọn những bài thơ chế vui họa ảnh tục tĩu, hơi bậy để ACE thư giãn nà. Chú ý thơ chế 18+ nên đếu dành cho con nít và phụ nữ mang thai đâu nhá!
Thơ Chế Vui Đọ Chim
THƠ CHẾ TỤC: ĐỌ CHIM
Tác giả: Lý Bằng Phi
Chuyện rằng, từ cổ chí kim
Phụ nữ khổ nhất, không chim trong nhà
Bao đời, nối dõi các bà
Dù nghèo, dù khó, trong nhà có chim.

Ai chưa có, ráng phải tìm
Để không chịu cảnh im lìm, phòng the.
Vì thế phụ nữ kết bè
Thờ chim mở hội, để khoe chim mình.

Ai cũng khoe, nó thật xinh
Thật to thật khỏe, cột đình còn thua.
Hôm nay ngày hội thi đua
Đọ chim, sau một ngày mùa bội thu.

Chị em quần áo chỉnh chu
Tập trung khiêng kiệu, chim cu của mình
Để cho các lão bà bình
Xem ai, người được… làm tình thích hơn.

Nhìn chim nhiều chị lên cơn
Thèm chim hàng xóm… lại vờn xuýt xoa
Ước gì chim ấy của ta
Dẫu rằng nát cửa, tan nhà cũng chơi.
Thơ Chế Vui Ga Lăng
THƠ CHẾ VUI: GA LĂNG
Tác giả: Nguyễn Quang Định
Sáng nay con ẻm đến nhà
Cùng nhau ăn uống rồi là xem phim
Chơi trò đuổi bướm bắt chim
Ý nhầm, đọc sách kiếm tìm truyện hay.

Nhà thì chưa có đủ đầy
Thế nên hai đứa ngồi ngay xuống nền
Một hồi em nó kêu lên
Rằng là đau nhức bên này bên kia.

Anh làm cái ghế em đi
Chứ ngồi như vậy lâu thì sẽ đau
Chiều nàng mình chống chân cao
Em ngồi quay cả phao câu lại mình.

Lúc đầu mình cứ lặng thinh
Nhưng rồi khó chịu khi nhìn đít em
Chân mình mát mát êm êm
Khiến thằng cậu nhỏ lại thèm muốn xơi.

Tự nhiên mình cứng cả người
Toàn thân ngứa ngáy chân thời lung lay
Mình liền lấy sách che ngay
Giả vờ đọc truyện kẻo rầy(ngại) với em.
Thơ Chế Vui Nhậu Không Vô
THƠ HÀI: NHẬU KHÔNG VÔ
Tác giả: Anh Nguyên
Lâu lắm mới được thảnh thơi
Kéo nhau đi nhậu cho đời thêm vui,
Mong bù đắp những dập vùi
Thường ngày cày cuốc, tối chui vô mùng.

Tưởng rằng được bữa ung dung,
Ba thằng gọi món xong cùng nhâm nhi
Vài chai bia khai vị thì
Một em khoác bộ bi - ki - ni vào.

Trên tay bưng đĩa mồi xào
Giọng oanh thủ thỉ :" Em chào ba anh,
Xin mời sờ mó cho nhanh
Ý quên...ăn nóng kẻo tanh lắm hà!"

Ngắm đùi, bụng trắng nõn nà
Đường cong nổi rõ, chán bà rượu luôn.
Cái cột cờ nó muốn vươn
Tiên sư ! Chả lẽ ông tương...ấy nhầm

Tình thế này sao yên tâm
Mà ngồi đánh chén hết tầm được đây?
Trong người dậm giật như vầy
Toi bữa ngon miệng vì mày...đồ điên!
Thơ Chế Vui Nên Chịch Hay Thôi?
THƠ CHẾ BẬY: NÊN CHỊCH HAY THÔI?
Tác giả: Lã Bất Nhân
Hôm nay tôi đến nhà em
Bố em đi vằng, mẹ em ngủ rồi

Chỉ còn hai chị em thôi
Cô em đứng sẵn đợi tôi trước nhà
Cô chị rót nước pha trà
Bầy thêm đĩa kẹo chắc là đang mong

Khi tôi vừa bước vào phòng
Cô chị cười mỉm, môi hồng ánh lên
Chị một bên, em một bên
Còn tôi ngồi giữa, ôi hên quá trời

Nâng chén trà, thổi một hơi
Cô chị bẻn lẽn (- Dạ, mời anh ‪Nhân‬)
Tôi làm bộ chút ngại ngần
- Cảm ơn em nhé, không cần vậy đâu

Chưa kịp nói tiếp câu sau
Thì nàng nhanh nhảu - không đâu anh à
- Anh Nhân là khách cơ mà
- không cần phải ngại anh à. Hi hi...

Số mềnh may mắn quá đi
Thế này thì chẳng còn gì sướng hơn
Cô em chu đáo còn hơn
Bóc kẹo rồi mớm tận mồm nữa cơ

Vui vẻ được khoảng nửa giờ
Điện thoại trong túi bất ngờ vang lên
Móc ra, vừa ngó cái tên
Khuôn mặt tôi thoáng hiện lên nỗi buồn

(Gấu chó) thôi khỏi nghe luôn
Định ấn nút đó tắt nguồn cho xong
Nhưng mà áy náy trong lòng
Nên chạy ra cửa nghe xong rồi vào

Vừa nghe máy gấu đã gào
- Mày đang hú hí con nào đúng không
- Về ngay, ôi cái thứ chồng
- Suốt ngày chỉ biết lông bông ngoài đường

+ Xe hư, đang ở ngoài đường
+ Lát nữa về nhé, chồng thương vợ nhiều
+ Vợ ngoan đi nhé vợ yêu
+ Ở nhà chuẩn bị cơm chiều chờ anh

Thế là nói dối ngon lành
Quay vào típ tục em, anh chuyện trò
Vừa vào, cô chị tò mò
- Ai gọi mà thấy anh lo vậy nè

+ À không, mẹ gọi anh về
+ Đi ngân hàng rút tiền về mua xe
+ Nhưng thôi chút nữa anh về
+ Mình chụp ít tấm ảnh đê... hì hì

- Đúng rồi, mình chụp ảnh đi
Cô em nói típ -còn gì thích hơn
Và đây là ảnh hot girl
Kính mong các thành làm ơn chỉ dùm

Nhân đang rối rắm tùm lum
Không biết là có nên "Bùm" hay không
Một nam, hai nữ trong phòng
Như này sao giữ được lòng thủy chung.
Thơ chế vui Nhầm Lẫn Tai Hại (quá bựa)
THƠ BỰA: NHẦM LẪN TAI HẠI
Tác giả: Đoàn Văn Pháp
Vừa qua đi chén cỗ làng
Cưới con lão Chột rình rang thôn nghèo
Khai vị là một đĩa bèo
Món hai đỉa luộc, kèm theo gỏi dòi
Món ba cóc nướng vôi tôi
Món tư giun kẹp với xôi nhân dừa
Tráng miệng có một quả dưa
Nhưng vì say quá nên thừa nửa mâm
Tôi ăn cũng khoảng vừa tầm
Xong rồi xách váy âm thầm chuồn êm
Đột nhiên đang lúc nửa đêm
Ruột gan đau thắt như nêm bằng chày
115 bấm gọi ngay
Mau mau đến cứu kẻo thầy đi toi!
Xe ngựa xịch đến căn chòi
Có hai thằng dở lôi tôi đi liền
Trạm y tế xã cạnh bên
Vứt tôi vào đấy, lấy tiền bỏ đi
Bác sĩ kiêm cả thú y
Vỗ mông tôi phát tức thì nôn ngay
Tiết canh ăn mới chiều nay
Tuôn ra gần hết, đỏ hây nền nhà
Lão thú y khám qua loa
Xé toa kê bút thế là ghi luôn:
LÔN RA MÁU, thế mới buồn
Nói sao viết vậy, xong chuồn rất êm.
Chuyển lên bệnh viện truyến trên
Có bà bác sĩ bị quên khóa quần
Cầm tờ chẩn đoán trầm ngâm
Đập bàn quát lớn: "Thằng đần nào ghi?
Dấu huyền sao cứ bỏ đi
LÔN mà thiếu dấu khác gì chơi nhau?"
Mụ lầm bầm rủa gâu gâu
Viết thêm cái dấu, lắc đầu phán luôn:
"Ca này sẽ lắm gian truân
Chuyển qua khoa sản, khỏi cần đắn đo!!"
Tức thì hai đứa tay to
Mình dây, trán chó, óc nho đi vào
Đưa băng-ca chạy ào ào
Phóng nhanh vượt ẩu phi vào Sản Khoa
Ở đây có tiếng thét la:
"Thằng chồng chó chết làm bà đớn đau
Bà mà lần nữa có bầu
Thì dao với búa lấy đầu bà đi.!!"
Đúng là cái chốn thị phi
Toàn dân chợ búa khác gì chém thuê.
Bỗng đâu một gã râu dê
Mồm ngậm điếu thuốc: "Muốn giề, thằng kia!!"
"Dạ em bị lộn ruột mề
Đến đây chữa trị để về với u..."
Khoác vào cái áo bờ-lu
Té ra bác sĩ Đạm Thu đây mà
Gã nhìn bệnh án thét la:
"Đưa vào buồng đẻ kẻo là không xong
Máu ra, băng huyết đi tong
Mau đưa vào đẻ kẻo không kịp thời !!!"
Một em y tá dở hơi
Luồn tay vào chỗ của tôi gieo mầm
Thế rồi cũng hét ầm ầm:
"Ra rồi, đẻ ngược, đã cầm được chân" @@
Thơ Chế Vui Ế Mà Được Sướng
THƠ CHẾ TỤC: Ế MÀ ĐƯỢC SƯỚNG
Tác giả: Đinh Sỹ Bùi
Đã hai mươi chín tuổi xuân
Mà em chưa được một lần ôm trai
Chân cũng tương đối là dài
Ba vòng cân đối, mắt nai gợi tình.

Khuôn mặt ai cũng khen xinh
Nước da mịn trắng...sao mình cô đơn
Bao đêm em tủi em hờn
Luôn phải kìm nén những cơn khát thèm.

Có người mách..tìm thầy xem
Gặp rồi thầy phán phận em đen tình
Bị vong hồn lão âm binh
Phải lòng đeo bám và rình đuổi trai.

Ra về thầy hẹn tối mai
Sắm mâm rượu thịt, cửa ngoài khép thôi
Canh khuya thầy đến thầy ngồi
No say rượu thịt rồi lôi lên giường.

Thầy rằng im lặng thầy thương
Làm phép xua cái ế trương lên nè
Tay thày xoa núi...sờ khe
Làm em tê dại cứ phè nước ra.

Bỗng nghe thày hét....bắt ma
Rồi đâm một phát như là...Hổ lao
Đâm xong..hổn hển... phều phào
Em ơi thầy đã bắn vào con ma.

Lòng em nước chảy chan hòa
Em rên em gọi thầy àh thầy ơi
Bắt ma sao sướng vậy trời
Từ nay vài bữa lại mời thầy sang.

Tuổi em giờ chót nhỡ nhàng
Thắp nhang khấn ế ám hàng vừa thôi
Bây giờ cũng có thầy rồi
Ế mà được sướng thì tôi...cũng đành.
Thơ Chế Vui Ngày Đầu Làm Dâu
THƠ VUI CHẾ: NGÀY ĐẦU LÀM DÂU
Tác giả: Lý Phi Bằng
"Mẹ ơi con hỏi mẹ này
Làm dâu mới được một ngày thấy ngu
Thằng chồng con cứ đòi tu
Vào ti con thấy buồn ru rũ người
Buồn mà con chẳng thể cười
Tay nó xoa khắp cả người của con
Con định cho nó ăn đòn
Nhưng vì nể nó mà con dằn lòng
Đang yên, thân thể trắng trong
Lấy chồng để nó sờ trong sờ ngoài
Bực nhất là nó sờ hoài
Cái chỗ sâu kín mặc hai lần quần
Tay nó cứ mãi lần mần
Đòi con cởi bỏ áo quần kh.oả thân
Con đạp cho nó mấy lần
Hôm nay về mẹ… không cần chồng đâu..!"

"Con ơi!... mày quá ngu lâu
Cứ để nó mó vào sâu trong quần
Rồi con sẽ thấy bần thần
Nao nao hồn phách đến dần cõi tiên
Rồi con mai mốt sẽ ghiền
Đó là tiên cảnh … hơn tiền đó con
Mau mau sửa soạn cho ngon
Về nhà cứ kệ chồng con làm gì
Xong xuôi giả khóc lâm ly
Hôm sau con sẽ cười khì đó con./."
Thơ Chế Vui Súng Sương
THƠ VUI TỤC TĨU: SÚNG SƯƠNG
Tác giả: Romooc Nguyen
Súng này thuộc loại súng sương
Chỉ bắn được ở trên giường ai ơi
Mấy chị, mấy em thích chơi
Có phúc, trúng đạn, lên đời luôn nha.

Nhưng mà cũng khuyên mấy bà
Đừng có nghịch dại nữa mà nguy to
Cầm vào mà súng cướp cò
Nếu lỡ trúng đạn, bụng to thì buồn.

Súng này nạp đạn luôn luôn
Chỉ giành phục vụ người buồn ban đêm
Vài lời xin được nhắc thêm
Giành cho các chị, các em vừa vừa.

Ai chưa có súng xin thưa.
Gọi một chín chín là thừa súng ngay.
Ăn chơi là phải súng này.
Gửi tới các chị ngày ngày ăn chơi.
Gửi tới các em vài lời.
Có hay chưa có, xin mời like nha.
Cuối cùng cảm ơn cả nhà./.
Thơ Chế Vui Sự Tích Vếu
THƠ CHẾ BẬY VL: SỰ TÍCH VẾU
Tác giả: Hàn Giang Nhạn
Từ lâu, lâu rất là lâu
Cái thời thế giới trẻ trâu chưa nhiều
Đàn ông chẳng có máu liều
Chưa thèm sàm sỡ các Kiều như nay

Vếu là của đấng râu mày
Đàn bà không có, ngực ngay phẳng lỳ
Thế nên là rất tự ti
Buồn phiền, thèm muốn, nghĩ suy đủ đường

Vào ngày lễ hội yêu đương
Áo dài girl mặc, soi gương lắc đầu
Xong rồi mồm miệng lầu bầu
Cho em mượn vếu để show cái hàng

Áo quần em mặc sẽ sang
Đàn ông tốt tính, cho nàng mượn luôn
Hội xong quả thật là buồn
Đàn ông đòi vếu, bị tương vào mồm

Girl rằng mày liệu cái hồn
Vếu của phụ nữ, thằng ôn đừng đùa
Đàn ông bực, chẳng chịu thua
Mới lên trời kiện hòng đưa vếu về

Nhưng mà số kiếp não nề
Trời nhận đút lót bề bề chục cân
Tôm hùm, cua biển ngập tràn
Bạc vàng châu báu... phán rằng như sau

Đàn ông mày hãy về mau
Vếu có phải của mày đâu mà đòi
Nhưng sau mày vẫn đc coi
Đàn bà giữ vếu muôn đời, ok?

Đàn bà là phận làm thê
Phải cho con trẻ bú ti hàng ngày
Vậy là từ đó đến nay
Vếu phụ nữ có, râu mày thì không

Cũng vì quá khứ hào hùng
Đàn ông tiếc vếu thường dùng ngày xưa
Gặp girl là lại tà lưa
Dụ dỗ tán tỉnh rồi lừa chị em

Mục đích là để được xem
Rồi thì bóp vếu, mút kem ấy mà
Vậy xin thưa với các bà
Đàn ông thèm vếu mong là hãy cho

Đừng nên kẹt sỉ, ki bo
Ta cần đẩy mạnh : tự do khoe hàng.
Thơ Chế Vui Độc Nhãn Xà
THƠ CHẾ TỤC TĨU: ĐỘC NHÃN XÀ
Tác giả: Hàn Giang Nhạn
Rắn một mắt, chuyện giờ mới kể
Mục đích là cũng để rõ tên
Hòng cho phụ nữ biết thêm
Nên phòng nên tránh hay nên kiếm về.

Loài rắn này ấy thì màu tối
Đoạn đuôi mọc 1 búi lông đen
Lại hay đi kiếm ăn đêm
Toàn nhằm vào các chị em ( thường thường :v)

1 mắt mà dò đường chuẩn lắm
Khi gặp mồi thoăn thoắt tấn công
Toàn nhằm vào giữa .. 2 mông
Rồi mổ tới tấp thật không sợ gì

Người bị cắn ấy thì thoi thóp
Hết nằm rồi ngoi ngóp bò lên
Khó chịu cho đến phát rên
(Phải chăng đau đớn đến rêm cả mình?)

Mổ xong rồi thình lình nọc bắn
Một dòng độc màu trắng phun ra
Làm con mồi phải kêu la
Vài tháng sau bụng phình ra thất thường

Rắn thường cắn trên giường hoặc ghế
Có khi là bụi mía bờ đê
Công viên, phòng tắm chẳng chê
Cứ có cơ hội tiến về mổ luôn

Người bị cắn buồn buồn thinh thích
Đê mê rồi rúc rích cười tươi
Thế nên thường kiếm về nuôi
Để cho nó cắn thêm tươi mỗi ngày.