Thơ vui chém gió: Bà mụ vợ hung dữ, chua ngoa

Thứ Hai, 20 tháng 7, 2015
Hôm nay Đức Cống mượn lời bài thơ của anh Đoàn Tiệp bên www.thoche.com để nói về cái con mụ vợ đanh đá, hung dữ, chua ngoa của cái anh hàng xóm nhà Đức ạ.
Thơ vui chém gió: Bà mụ vợ hung dữ, chua ngoa
Hôm nay rảnh rỗi thời gian
Xin kể câu chuyện cả làng nghe chơi
Chuyện về "bà lão" dở hơi
À quên không phải, trời ơi em nhầm.

Vợ em là Nguyễn Thị Châm
Chua ngoa, đanh đá, hâm hâm, khùng khùng
Hôm qua nổi giận đùng đùng
Nó cầm đòn gánh đi lùng đánh em.

Lúc ấy trời đã nhá nhem
Em sang hàng xóm để xem truyền hình
Tin về một vụ thất tình
Cắt cổ sáu mạng rùng mình lắm nha.

Đang uống trà đá trong nhà
Thằng bạn hàng xóm mới pha... mấy ngày
Tự dưng thấy cái điếu cày
Nó để dưới đất hàng ngày "bắn" chơi.

Thế là em mới cất lời:
Tao xin một điếu, bắn chơi đỡ thèm
Mày ra ngoài cửa nhìn xem
Nếu vợ tao đến, "e_ hèm" mày nha.

Nó bảo: Đang ở trong nhà
Mày bắn thoải mái ai mà biết đâu
Thế là em mới gật đầu
Yên tâm "rít" một hơi sâu phê lòi.

Quay cuồng trời đất sông ngòi
Đến khi tỉnh lại thấy "voi" bên mình
Trời ơi lại nói linh tinh
Vợ em lúc ấy thình lình chạy sang.

Tay cầm đòn ghánh nó phang
Tối tăm mặt mũi phũ phàng lắm nha
Nó bảo: Mày chết với bà
Hôm nay bà quyết không tha cho mày.

Thế là nó lấy điếu cày
Tọng em một phát trẹo ngay quai hàm
Mũi em thì đổ máu cam
Áo quần tơi tả, lam nham vô cùng.

Thế mà nó vẫn còn khùng
Nó đấm, nó đá lung tung một hồi
Lúc sau nó đã mệt rồi
Nó ngồi uống nước xong lôi em về.

Trông em như một thằng hề
Nửa còn phê thuốc, nửa phê trận đòn.
Từ ngày có vợ có con
Đời em tiều tụy héo mòn làm sao.

Nó đánh bất cứ lúc nào
Hứng lên là quát, là gào thế thôi
Mấy lần em định "bật" rồi
Nhưng mà thương nó lại thôi, chấp gì.

Mình là một đấng nam nhi
Công lực thâm hậu nên lì như trâu
Võ công em cũng đứng đầu
Em mà "bật" lại, nó chầu diêm vương.

Vợ đánh là lẽ bình thường
Em đâu có sợ, em nhường đấy thôi.
Đến khi em máu lên rồi
Em đấm một phát nát...xôi, hà hà...!.

Thôi thôi, nó sắp về nhà
Em đi giặt tã, cả nhà ngủ ngon.