Thơ tục tĩu 18+: Trường ca Đôn Lò

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015
Nếu đời là một bài thơ
Thì thằng tác giả bị sờ đầu tiên
Cũng vì cái thói xỏ xiên
Bịa ra những chuyện dở điên ,dở khùng
Dẫu sao mục đích cuối cùng
Chỉ là vui vẻ sống cùng thế gian
Sống vui đến lúc đời tàn
Trở về cát bụi chẳng màng thế nhân
Thơ tục tĩu 18+: Trường ca Đôn Lò

(1) Cành ban trắng điểm nét xuân
Hoa mơ hoa mận,níu chân người về
Tiếng khèn,tiếng sáo đê mê
Mây vờn che phủ sơn khê chợ tình
Gái trai rạng rỡ nét xinh
Áo quần tươm tất lung linh rạng ngời
Ngại ngùng e ấp từng lời
Yêu thương trao tặng gửi đời tình nhân
Xa xa, nhộn nhịp bước chân
Tìm về phiên chợ mùa xuân núi ngàn
...
(2) Đôn Lò ,tên gọi của chàng
Xuất thân phú qúi,bản làng người Dao
Thân hình,một chục thước cao
Vai năm tấc rộng, anh hào chốn đây
Lãng du lạc bước nơi này
Biết bao thiếu nữ đắm say nhìn chàng
Vốn là công tử giàu sang
Gia đình phú qúi nhất làng bản Om
Trâu bò khoảng mấy trăm con
Lợn gà,ngan ngỗng chắc còn nhiều hơn
Ruộng đồng thẳng cánh cò vươn
Từ bản Dao tới bản Mường xa xa
Nói chung qúi tộc đại gia
Đôn Lò công tử xa hoa nhất vùng
...
(3) Hội xuân không khí tưng bừng
Gái trai từ khắp mọi vùng tới đây
Đôn Lò công tử, sáng nay
Cùng gia nhân xuống nơi này dạo chơi
Tuổi chàng vừa chớm đôi mươi
Tràn trề nhựa sống rạng ngời sức xuân
Tài hoa ,hiểu biết muôn phần
Chỉ có một điểm,chưa lần nào yêu
Bao năm chỉ biết một điều
Học hành rèn giũa sớm chiều kinh thư
Uớc mong đỗ trạng vinh sư
Bổng lộc,chức tước ,giống như bao người
...
(4) Đằng xa ríu rít tiếng cười
Mấy cô thiếu nữ xinh tươi ghẹo đùa
Thướt tha váy áo thêu thùa
Tung tăng bướm lượn giữa mùa hoa xuân
Nổi bật là một mỹ nhân
Dáng ngọc tha thướt,bước chân nhẹ nhàng
Thẩm Du,tên gọi của nàng
Mắt ngài mày liễu dịu dàng kiêu sa
Tuyết đông phủ nét làn da
Tóc huyền óng ả khéo hoà điểm tô
Đoan trang thuộc vẻ qúi cô
Bởi nàng ,con gái thầy đồ bản xa.
...
(5) Đôn Lò liếc mắt nhìn qua
Thấy lòng rạo rực hiện ra nét mày
Quả là mĩ nữ chốn này
Chàng liền dảo bước, qua ngay chuyện trò
-Ta là công tử họ Lò
(Thẩm Du ra bộ,giả đò làm ngơ)
-Nàng ơi xin chớ thờ ơ
-bởi tim ta đã ngu ngơ vì nàng
-biết rằng là quá vội vàng
-nhưng ta có thể yêu nàng được không?
Thẩm Du cười tủm trong lòng
Chỉ chờ có thế nàng vòng tay ôm
Ngỡ ngàng vẻ mặt chàng Đôn
Không ngờ đã chiếm đuợc hồn nàng Du
Nắm tay ra gốc mù u
Hai người trò truyện, tối mù chưa xong
Ba hiệp,hoa lá bướm ong
Đến khi trời tối ,nhìn không thấy gì
Thẩm Du thích trí ,cười khì
Đôn Lò thoả mãn hì hì cười theo
....
(6) Bản làng đồi núi cheo leo
Quanh co dốc đá,vòng vèo lối đi
Chơi xong ba hiệp ấy thì
Đôn Lò mọ mẫm lối đi tìm về
Trong lòng thoả trí đê mê
Lần đầu chàng được thả dê khỏi chuồng
Tới nhà ,nằm vật ra giường
Nghĩ suy vớ vẩn, lại cương cái cần
Ước gì thêm mấy chục lần
Thời gian quay lại để gần Thẩm Du
...
(7) Thế là đã đến mùa thu
Đôn Lò hay chuyện Thẩm Du có bầu
Chàng ngồi,nét mặt buồn rầu
Tính đi tính lại,thì đâu đúng ngày
Thẩm Du sinh đẻ hôm nay
Chỉ tròn năm tháng,vừa hay một tuần
Yêu nàng lúc cuối tiết xuân
Bây giờ mới đến trung tuần giữa thu
Thì ra bố đẻ thằng cu
Là cái thằng mới đi tù đầu xuân
Đôn Lò đổ vỏ thế chân
Thôi đành chấp nhận chịu phần thiệt thua
Giá như hôm ấy chẳng cua
Thì đâu đến nỗi nuôi chùa đứa con
Thẩm Du nàng chẳng còn son
Lừa tình đổ vỏ Lò Đôn quá tài
Chuyện tình quả thật bi hài
Đôn Lò ngậm đắng học bài đầu tiên
Đón vợ về với gia viên
Bên nhà gái chẳng lấy tiền hỏi dâu
Coi như tậu nghé tậu trâu
Từ nay hai đứa cùng nhau một nhà
...
(8) Hiểm sâu lòng dạ đàn bà
Đôn Lò tự nhủ sẽ là ghi sâu
Éo le một mối duyên đầu
Từ ngày lấy vợ,chàng sầu thê lương
Chẳng màng đến chuyện chiếu giường
Cắm đầu học chữ lên đường ứng thi
Cái hôm trước lúc chàng đi
Thẩm Du níu lại," ấy thì chàng ơi
-anh đi chắc mấy tháng trời
- đêm này vợ sẽ,thức chơi cùng chàng
- ngày mai tiễn biệt lên đàng
- mong anh sẽ sớm vinh quang trở về
- đêm trường vui chuyện phu thê
- quê nhà thiếp đợi chàng về năm sau
- đêm nay ân ái cùng nhau
- tình trong một phút,in sâu lòng chàng"
Đôn Lò nghe cũng mơ màng
Nhanh như tia chớp,vội vàng tới ngay
Tuy rằng chàng vẫn còn cay
Nhưng giờ thôi kệ cố cày cho xong
...
(9) Tìm đường xuống được Thăng Long
Kinh kì diễm lệ thỏa lòng chàng Đôn
Mang danh công tử nông thôn
Chàng đâu biết sợ tông môn thằng nào
Thuê phòng ở phố Hàng Đào
Phố phường tấp nập,kẻ vào người ra
Nơi đây là phố bán hoa
Bao nhiêu gái đẹp thướt tha dáng ngà
Kết thân với mụ tú bà
Đôn Lò,cuộc sống phá gia bắt đầu
....
(10) Ngày ngày vui chốn tửu lầu
Chàng quên hết chuyện u sầu khi xưa
Thỏa thuê bao đận mây mưa
Tửu lầu khách điếm,sớm trưa vui vầy
Chữ thầy xin trả lại thầy
Bởi vì cuộc sống thế này thích hơn
Tiền nhiều,ăn trắng mặc trơn
Hô mưa gọi gió còn hờn trách chi
Đời người chẳng có mấy khi
Vui chơi cho thỏa xuân thì kiếp trai
Rượu ngon lại có chân dài
Đôn Lò cuộc sống,mấy ai sánh bằng
Trông lên ngang ngửa khối thằng
Ấy còn trông xuống thưa rằng nhất anh
.....
(11) Bấy giờ ở chốn lầu xanh
Đèn hoa rực rỡ yến oanh nô đùa
Trăm hoa khoe nở sắc đua
Hoa nào cũng đẹp giữa mùa xuân tươi
Tửu lầu khách kiếm nụ cười
Phồn hoa đô hội,người người ghé qua
Tìm vui khoái cảnh trăng hoa
Âu là lạc thú đại gia ngàn đời
Lao vào cuộc sống ăn chơi
Đôn Lò đâu biết sự đời éo le
Sớm hôm vui cảnh phòng the
Bao nhiêu kiều nữ ,chàng đè bấy nhiêu
Hỷ hoan,cuộc sống phiêu diêu
Rồi thì hậu quả là điều hiển nhiên
.....
(12) Hai năm sung sướng như tiên
Đôn Lò giờ cũng cạn tiền ăn chơi
Về quê chàng tạm nghỉ ngơi
Cũng là dưỡng sức ở nơi quê nhà
Mẹ,cha giờ cũng đã già
Thẩm Du thì phận đàn bà mỏng manh
Gia tài bán sạch sành sanh
Chờ ngày Đôn sẽ ghi danh trở về
Bao nhiêu ruộng đất,bò dê
Đôn Lò đốt, chốn phòng the tửu lầu
Ngày xưa rõ thật là giầu
Bây giờ thấy cảnh u sầu thảm thương
Buồn sao cuộc sống thê lương
Đôn Lò nay đã tỏ tường mình sai
Dẫu sao cũng thỏa kiếp trai
Đàn ông đo đủ 72 cái ...
Chuyện này tôi chỉ nghe đồn
Hôm nay xin kể trường ca Đôn Lò.
...
(13) Giã từ cái kiếp học trò
Chàng Đôn giờ biết chăm lo gia đình
Quê nhà vợ vẫn giữ gìn
Thẩm Du dù chẳng ưa nhìn như xưa
Hai năm vất vả sớm trưa
Còn đâu vóc dáng ngày xưa mĩ miều
Nhưng nàng dâu thảo,biết điều
Chăm lo nhà cửa,lại chiều thầy me
Tưởng chồng đỗ đạt ông nghè
Vinh qui bái tổ,ai dè phá gia
Thôi thì mọi chuyện đã qua
Mong chàng biết lỗi để mà ăn năn
Từ nay tu trí làm ăn
Một lần vấp ngã in hằn trong tim
Chàng Đôn quyết trí đi tìm
Con đường lập nghiệp,nổi chìm từ đây
....
(14) Hà Giang núi phủ trắng mây
Nẻo đường heo hút bụi cây um tùm
Đôn Lò nuôi chí anh hùng
Làm giàu trên chính núi rừng quê hương
Trải qua mấy chục dặm trường
Dừng chân ghé nghỉ ,bên đường bản Mông
Cũng vừa kịp lúc đói lòng
Chàng Đôn giở gói bánh phồng ra nhai
Nghe đồn ở bản Giang Mai
Bãi vàng đang nổ ,ai ai cũng giàu
Nên chàng đã quyết trong đầu
Hên xui tìm đến,biết đâu phất đời
Lần mò đã bốn ngày trời
Cuối cùng đã đến được nơi chàng cần
Dù rằng chẳng có ai thân
Nhưng mà phải cố dần dần kết giao.
...
(15) Dừng chân quán nước bản cao
Chàng Đôn nhanh nhẹn bước vào nghỉ ngơi
Chủ nhà toát vẻ lả lơi
Cười duyên hỏi nhỏ" anh ơi dùng gì"
Đôn Lò thoáng liếc đôi mi
Nhìn qua là biết có gì bên trong
Nàng này đích thị gái Mông
Tuổi ngoài ba chục,bị thông qua rồi
Kéo tay ,Đôn rủ nàng ngồi
Ả kia từ chối một hồi lâu lâu
Nhưng nào thoát được chàng đâu
Bởi Đôn công tử thả câu mất rồi
Tỉ tê tâm sự một hồi
Hai người giờ đã thành đôi nhân tình
Nàng kia sống cảnh một mình
Bởi chồng nàng đã hi sinh bãi vàng
Ngày xưa ả đẹp nhất làng
Giờ nhìn thì vẫn ngon hàng như xưa
Lâu rồi chẳng được mây mưa
Hôm nay Lò đến Đôn vừa kịp luôn
Từ nay cặp với con buôn
Đêm ngày hai đứa ,kim luồn thoả thuê
Dù rằng chẳng phải phu thê
Nhưng cốt là được đê mê cõi lòng
Bao năm sống cảnh cô phòng
Ả kia giờ đã thoả lòng đợi trông
...
(16) Xa xa cách bản người Mông
Chàng Đôn tìm đến bờ sông bãi vàng
Lần mò đứng trước cửa hang
Nghe câu chuyện kể dân làng ngày xưa
Hang này châu báu của vua
Bao nhiêu vàng bạc từ xưa rất nhiều
Nhưng không ai dám đánh liều
Bởi vì đã bị tà yêu bỏ bùa
Hễ ai buớc đến gần vua
Chết ngay tức khắc,chẳng đùa được đâu
Bạc vàng tít tận hang sâu
Đôn Lò đã quyết làm giầu nơi đây
Đào hang mất bốn ,năm ngày
Rồi thì châu báu đã bày hiện ra
Úm ba la mở cửa ra
Trước mặt vô số ngọc ngà báu châu
Khuôn ra mất một hồi lâu
Xong rồi chất hết xe trâu kéo về.
...
(17) Lần này chàng thẳng về quê
Chẳng thèm ghé quán mụ dê bản Mèo
Hai ngày băng suối vượt đèo
Tới nhà vợ cả ,giờ nghèo hơn xưa
Túp lều che nắng che mưa
Thầy me khuất núi cũng vừa tròn năm
Thẩm Du cũng đã mất tăm
Nghe dân làng bảo đầu năm lấy chồng
Theo thằng ở tít bản Mông
Tưởng chàng đã chết nên không đợi chờ
Đôn Lò vẻ mặt thẫn thờ
Mất cha,mất mẹ đến giờ mất thê
Tưởng đâu phú qúi trở về
Gia đình đông đủ ,đuề huề như xưa.
.....
(18) Trải qua nghìn cuộc mây mưa
Đôn giờ của cải lại thừa để chơi
Bỏ quê,phiêu bạt khắp nơi
Thăng Long chốn ấy ,chân trời ước mơ
Kiệu vàng đón bước chàng Lò
Phố xưa khách điếm,lại mò tới nơi
Muời năm,người cũ đâu rồi
Chỉ còn bà tú vẫn thời như xưa
Tửu lầu gió thoảng nhẹ đưa
Cầm ca cung nguyệt nghe vừa hôm qua
Giọng ai cất tiếng ngân nga
Như lời ai oán kiếp hoa bụi trần.
....continued...
.
(19) Thướt tha bóng dáng nàng Mân
Yếm đào để lộ vai trần bước ra
Cù Mân đẹp tựa tiên nga
Khéo tài ca hát , nết na dịu hiền
Chỉ vì thiếu thốn bạc tiền
Bán thân chữa bệnh ,mẹ hiền chốn quê
Đôn Lò vừa thấy đã mê
Bỗng đâu lạc thú ùa về nơi đây
Hai ngàn lượng bạc trao tay
Cù Mân tiếp khách mười ngày mười đêm
Chàng Đôn nhấp chen say mềm
Anh hùng gặp gái thuyền quyên đô thành
Lạc chân giữa chốn lầu xanh
Tan gia bại sản cũng đành vậy thôi
Huống chi giờ cũng thôi rồi
Không người thân thích,đơn côi một mình
Nơi đây phảng phất bóng hình
Người thương năm cũ trọn tình đã trao
Tình đầu tươi đẹp biết bao
Mơ trong men đắng chàng gào kêu tên
....
(20) Túy lầu nhộn nhịp về đêm
Vào ra khách khứa như nêm ,cười đùa
Trao tay kẻ bán người mua
Đèn hoa rực rỡ canh khuya tửu lầu
Biết bao công tử sang giàu
Ghé chân kiếm bạn canh thâu chuyện trò
Đằng xa,bóng dáng Đôn Lò
Một mình với hũ riệu to ,đang ngồi
Men say đắng lạnh bờ môi
Đêm nay ai sẽ chung đôi cùng chàng
Nơi này mấy chục cô nàng
Nhưng người đẹp nhất,rõ ràng Cù Mân
Rạng ngời tựa đoá hoa xuân
Anh hùng khó thoát mỹ nhân chân dài
Đôn Lò đáng mặt anh tài
Sao để thằng khác được xài nàng Mân
Bao nhiêu tiền cũng phải cân
Tiền là cỏ rác khỏi cần nghĩ suy
Vung tiền, Đôn quyết sẽ chi
Chỉ cần được thoả ,tiếc chi bạc vàng
Đêm nay lắm kẻ chơi sang
Thét giá mấy vạn lượng vàng mua Mân
Đôn Lò cũng chẳng kém phần
Bao luôn khách điếm một tuần ăn chơi.
..
(21) Bạc vàng giờ cũng đã vơi
Miệng ăn núi lở, ấy thời tất nhiên
Bao nhiêu của cải bạc tiền
Vung tay ,chàng đốt khắp miền kinh đô
Đến khi chợt tỉnh giấc mơ
Chẳng còn gì cả,thẫn thờ chàng Đôn
Bóng tà phủ xuống hoàng hôn
Một thân lầm lũi,cô đơn đường đời
Tuổi xuân cũng đã qua rồi
Tứ tuần ,da điểm đồi mồi,tóc râm
Lang thang lê bước âm thầm
Đêm đông đói rét lặng câm mình chàng
Cuộc đời quả thật phũ phàng
Hôm nao còn giống ông hoàng xa hoa
Nay thì không cửa không nhà
Ông trời sao nỡ đùa ta thế này
Giờ đành làm kiếp ăn mày
Kiếm ăn từng bữa qua ngày khó khăn
Miễn sao tìm được miếng ăn
Lại thêm lần nữa,ăn năn muộn màng.
..
(22) Xa xa ,thấp thoáng kiệu vàng
Gia nhân mấy chục anh chàng vây quanh
Đôn Lò tiến bước thật nhanh
Lao ra cất giọng thất thanh xin tiền
Bên trong có tiếng cười hiền
Quan bà dừng kiệu bước liền tới bên
Chàng Đôn vừa ngửa mặt lên
Quan bà đã vội hỏi tên của chàng
Lò Đôn thật quá kinh hoàng
Đây rồi vợ cũ là nàng Thẩm Du
Ngày xưa dưới gốc mù u
Lần đầu nàng thử cờ -u Đôn Lò
Tưởng rằng đây chỉ là mơ
Hai người một thoáng thẫn thờ nhìn nhau
Chàng Đôn gặp lại tình đầu
Mừng mừng tủi tủi lệ rầu hoen mi
Thẩm Du kể chuyện ra thì
Thằng con ngày trước đậu kì trạng nguyên
Về quê đón mẹ đoàn viên
Bây giờ cuộc sống kim tiền xa hoa
Ngẫm thì quả thật xót xa
Dẫu sao chàng cũng làm cha một thời
Đúng là sắp đặt ông trời
Giờ sao chẳng dám mở lời nhận con
Thẩm Du ôm nhẹ Lò Đôn
"Chàng ơi mình sẽ cùng con sum vầy
Thiếp đây mong ngóng từng ngày
Tưởng chàng đoản mạng,bỏ thây chốn nào
Nuôi con khôn lớn học cao
Giờ đây nó đã bước vào chốn quan
Dẫu rằng là đứa con hoang
Nhưng mong chàng chớ phũ phàng với con
Vợ chồng mình chẳng còn son
Chàng cùng với thiếp,sớm hôm sum vầy"...
..Đôn Lò chờ mãi câu này
Rạng ngời hiện rõ nét mày chàng Đôn
Chẳng ngờ đến tuổi hoàng hôn
Tìm được hạnh phúc ấp ôm thủơ nào.
Craven Hải